Chịu 9 năm nhà chồng mỉa mai vì hiếm muộn, mẹ bầu xót xa: Ra riêng mẹ lấy vợ cho chồng con nhé!
Nếu không đẻ được, anh có bỏ em không?
Sau khi tìm hiểu, yêu nhau rồi lấy nhau, ai chẳng muốn sẽ cùng nhau xây dựng 1 gia đình hạnh phúc, cùng nhau sinh ra những đứa con chung thật xinh xắn khỏe mạnh. Đứa con như sợi dây gắn kết tình của cả hai, giúp hai vợ chồng thêm hiểu và yêu nhau hơn.
Thế nhưng, đôi khi có những người phụ nữ phải đau đớn, buồn tủi khi lấy nhau nhiều năm, nhưng vì nhiều lý do này khác mà không thể mang thai, hay chưa thể sinh cho chồng 1 đứa con, cho ông bà đứa cháu bế.
Và rồi, những người vợ ấy phải đau đớn, tủi nhục khi bị chính bố mẹ chồng, người thân họ hàng chì chiết, thậm chí chính người chồng cũng hắt hủi chỉ vì không sinh được con. Cuối cùng, cô ấy phải đau đớn ly hôn, để chồng đi thêm bước nữa.
“Ra riêng mẹ hãy lấy vợ cho chồng con nhé!
Sáng hôm nay con nói vậy, mẹ ngạc nhiên lắm còn con thì như trút được cục tạ nặng trong lòng, lẳng lặng mò ra sau bếp nấu đồ ăn sáng.
Con chọn ra riêng vì muốn tết cuối cùng này được tận hiếu với gia đình chồng, được chu toàn công việc của người vợ. Con sẽ làm cỗ, sẽ sắm bộ chăn ga mới cho phòng vợ chồng con, mua thêm cái bàn phấn mà 7 năm trời làm vợ chưa từng một lần có được vì hoàn cảnh, giờ thì khác rồi con muốn chuẩn bị mọi thứ thật tốt cho cô gái đến sau mình.
Con may mắn được làm con dâu mẹ 9 năm, 2 năm vợ chồng son sống trên thành phố và 7 năm vợ chồng hiếm muộn dọn về nhà chồng để mẹ đưa đi khám chữa cắt thuốc cho tiện.
Công việc kế toán phải buộc nghỉ về làm giáo viên mầm non, không có chuyên môn nhưng nhờ sự quen biết của mẹ con cũng vào dạy được các cháu. Phụ huynh biết vài ba người thông cảm còn đâu chẳng thiếu những buổi chiều họ đến đón con mình mà hỏi thẳng :
- Thế cô giáo không chửa đẻ đi suốt ngày hầu con thiên hạ không thấy chán hả?
Con muốn bỏ cái công việc này vô cùng nhưng lại chẳng dám vì sợ làm mẹ xấu hổ, không biết bao nhiêu lần trái tim bị tổn thương vì những câu nói vô tình của kẻ nhiều chuyện. Mẹ dặn bổn phận của con là không được làm mất uy tín của mẹ, đã không đẻ được thì phải biết điều.
Tết đến kể từ năm thứ 4 sau cưới, con sợ nhất ngày 30. Sợ là vì hôm ấy nội mạc họ hàng sẽ ùa về nhà trưởng là nhà mình để mổ thịt lợn rồi chia nhau. Con nhớ có năm con lợn hơn 1 tạ cắt khúc giữa cái mẹt to, thím Chanh vỗ bồm bộp vào lợn mà bảo:
- Đến lợn nó còn đẻ được vài lứa rồi mới bị thịt, xem ra lợn còn có tác dụng hơn cả người đấy!
Cả nhà 30- 40 ngươi xúm vào cười ồ lên, họ như chỉ chầu chực có người lên tiếng khơi mào là được cởi tấm lòng chĩa mũi dùi vào mặt con. Mẹ khi ấy hất cằm mà bảo:
- Có hiểu thím Chanh nói gì không? Liều liệu đấy!
Năm thứ 5 con mới đi khám tây y, kết quả chồng con hoàn toàn bình thường còn con thì bị tắc cả 2 bên buồng trứng, có thông cũng rất khó để có con được tự nhiên, cơ hội gần như bằng con số 0, bác sĩ khuyên về tích tiền làm ivf.
Mẹ cầm tờ xét nghiệm tinh dịch đồ của chồng con đi khắp làng, về đến nhà thiếu điều muốn đóng khung treo lên tường. Mẹ lườm con một cái rồi nhét tờ giấy xuống gối bảo để đây ngủ cho ngon, nòi nhà này không tuyệt tự là may rồi!
- Là lỗi của con, con xin lỗi mẹ!
Năm thứ 7, gom góp được ít tiền làm ivf, trước ngày đi mẹ bóng gió lần này không được sẽ cưới vợ cho anh Vũ. Con rất sợ điều đó vì con rất yêu chồng mình, anh là tất cả để con cố gắng đến ngày hôm nay.
Con được 5 phôi tốt, chuyển 2 phôi mà chẳng đậu được, nửa đêm máu ra ướt đẫm giường 2 vợ chồng khóc lóc kéo nhau đi viện. Mẹ ở trong buồng gọi với ra:
- Vũ, Vũ, để mình vợ mày đi thôi, vào ngủ mai còn đi làm!
Con xây xẩm mặt mày đứng không vững, bấu chặt vào người chồng ý muốn anh đừng quay lại. Chồng con nói vọng vào:
- Con đưa vợ con lên viện rồi lát con về!
Thôi thế cũng được rồi.
Con nằm viện mất tuần trời cũng chỉ nhà đẻ lên chăm, mẹ có vào được 5 phút rồi cũng nhanh chóng quay về vì mệt. Bố mẹ con giận lắm nhưng lại chẳng dám nói vì vai vế của mẹ trong làng rất lớn.
Tháng 12 năm nay, còn 3 phôi tốt con quyết định một mình đi chuyển. Thật may rằng con đậu được hai bé sinh đôi thì cũng là lúc mẹ thông báo con bé hàng xóm có thai, mà thai của ai thì con cũng đoán được nhưng vẫn lẳng lặng không nói gì.
Con làm sao mà không biết được khi mẹ cố tình vun vén cho chồng con và bé ấy, làm sao không biết được khi thay vì đón con đi làm về thì chồng con lại đón bé ấy đi học về rồi rẽ ngang rẽ dọc đi chơi. Con biết hết, còn mẹ thì cho rằng con ngu ngốc không nhận ra.
Mẹ hí hửng chuẩn bị đồ cho em bé của bé hàng xóm, con dấu bụng bầu vẫn đi làm bình thường, chẳng một ai trong nhà mình biết con chuyển phôi thành công. Vũ vui vẻ với tình mới nhưng đêm về lại ôm con thật chặt vì cắn rứt lương tâm.
Hôm qua là ngày con biết 2 bé con của mình đã có tim thai, mùa đông thật tuyệt khi con có thể che dấu được cái bụng lùm bùm của mình. Sau cái tết này mọi chuyện sẽ chấm dứt, tình cảm 10 năm trời hai vợ chồng cũng cạn, tình nghĩa mẹ con thôi cũng chẳng kể đến làm gì.
Sau tất cả mọi chuyện khiến bản thân mình đau đớn con lại càng phải mạnh mẽ và ra riêng sẽ là một chân trời mới cho mẹ con con...”.
Thử hỏi có người phụ nữ nào trên đời mà không mong ước bản thân được làm trọn thiên chức làm mẹ, được có con, rồi nuôi nấng chúng trưởng thành. Cô ấy đã trải qua nhiều đau đớn, khổ cực với hành trình đi tìm con của mình.
Ấy vậy mà, những người mẹ chồng, người thân, họ hàng lại thay vì động viên cố gắng lại đay nghiệt, chì chiết con không biết đẻ. Bao năm làm dâu là bấy năm hành trình đi tìm con, cô đã cố gắng khổ cực, không có chồng bên cạnh giúp đỡ. Và rồi đến khi con đã đến bên mình, cô ấy lại khóc cạn nước mắt nhìn chồng bên người khác.
Thế nhưng, chuyện buồn rồi cũng sẽ qua, dù thế nào bây giờ cô ấy cũng đã có con mình bên cạnh. Chỉ mong rằng cô ấy hãy thật mạnh khỏe, vui vẻ và hạnh phúc để con mình phát triển thật tốt.