Ảnh 'chụp trộm' bà cụ âu yếm ôm chặt chồng trên giường bệnh khiến chị em ước ao: đời có mấy ai được?
Cứ sáng ra cầm điện thoại lướt Facebook lại đập vào mặt những chuyện tình éo le của các đôi bạn trẻ hay những chuyện chồng ngoại tình bị vợ bắt quả tang, rồi ly hôn chỉ vì những câu chuyện cỏn con mà thấy buồn và mất niềm tin vào tình yêu đích thực quá các chị ạ.
Thế nhưng, hôm nay thì lại khác, em vô tình đọc được dòng chia sẻ của 1 chị gái chia sẻ trên trang cá nhân của mình kể về câu chuyện tình yêu của bố và mẹ, cũn như tình cảm của cả hai ông bà dành cho nhau.
Suốt 60 năm bên nhau, ấy vậy mà tình yêu của họ vẫn vẹn nguyên như những ngày đầu tiên. Tình yêu của của họ thật dung dị và bình yêu, chẳng lời nói ngọt ngào, cũng chẳng quà cáp xa hoa, hay đưa nhau đi du lịch nơi này hay nước nọ, ấy vây mà họ vẫn bên nhau đi qua hết những tháng năm khó nhọc của cuộc đời, nắm tay nhau vượt qua mọi khó khăn.
Để rồi ngày hôm nay, khi ông chẳng còn đủ sức khỏe để dang rộng vòng tay bảo vệ bà, thì bà lại là người ở phía sau ôm chặt, tiếp sức để ông có thể chiến đấu với bệnh tật.
Câu chuyện về tình yêu ấy như giúp em có thêm động lực, thêm niềm tin về tình yêu thật lòng. Yêu nhau không màng vật chất, giàu sang, và vì nhau mà vượt qua tất cả mọi thứ. Đặc biệt, tình yêu dù có rạn nứt thế nào họ cũng cố gắng hàn gắn chứ không buông xuôi.
“Tôi chụp được khoảnh khắc này khi tôi nhẹ nhàng bước vào phòng mà bố mẹ không biết. Bố dựa vào mẹ, hình như đang lau nước mắt. Mẹ ôm bố từ đằng sau, má tựa vào vai bố với nét mặt rất an yên.
Gần một tháng trời mấy mẹ con đưa bố hết bệnh viện này đến bệnh viện khác, nhiều lần tưởng bố không qua khỏi, nhưng không đứa nào dám khóc vì sợ mẹ lo lắng và buồn. Vậy mà khi thấy hình ảnh này, chẳng hiểu sao tôi khóc hu hu rồi vội vàng chạy ra khỏi phòng vì sợ bố mẹ phát hiện.
Gần một tháng trời, khi tỉnh lại giữa những cơn mê, câu đầu tiên của bố bao giờ cũng là hỏi về mẹ: "Bà khỏi mệt không?", "Bà ăn gì chưa?", "Bà cố lên nhé!", "Bà khó nhọc về tôi quá!"...
Gần một tháng trời bố nằm viện mẹ không rời nửa bước, con cái bắt về nhà nghỉ ngơi cũng không nghe. Câu nói nhiều nhất mà tôi được nghe từ mẹ là: "Chỉ cần bố mày sống, còn ốm yếu thế nào mẹ cũng hầu được, vất vả thế nào mẹ cũng chịu được".
Đã có lần tôi đọc được ở đâu đó viết về một cuộc tình đẹp, đại ý thế này: Đó là cuộc tình mà người ta cộng vào nhau cái ân cái nghĩa, cái tình cái thương. Người ta có thể không nhớ đã cưới nhau bao nhiêu năm, nhưng luôn nhớ bạn đời của mình thích gì, nghĩ gì, muốn gì, mong gì...
Là khi tay này có lạnh, có run thì vẫn đầy hơi ấm bàn tay của nửa còn lại.
Là khi chân này có cần ba toong thì cái ba toong xịn nhất luôn là người bạn đời của mình.
Là khi không thể tự mình ngồi được thì chỗ dựa tin cậy nhất, êm ái nhất luôn là người đàn ông ấy, người phụ nữ ấy của đời mình.
Nhớ lại một lần hôm ý bố đã bớt mệt, mẹ tranh thủ về qua nhà, mẹ mới về được khoảng vài tiếng đồng hồ mà bố phải hỏi "Mẹ con đâu?", "Mẹ con lên viện chưa?" đến 5,6 lần.
Ông anh trai tôi mới bảo: "Mẹ con sắp lên rồi, bố nhớ mẹ quá à?". Bố gật đầu, hai anh em nhìn nhau cười khúc khích. Thế là bố bảo "Bố chả có gì phải xấu hổ đâu, tình cảm thật, phải trân trọng".
Gần 60 năm bên nhau, bố mẹ vẫn cứ yêu nhau như thế, và viết lên một cuộc tình đẹp bằng tình yêu của mình mỗi ngày.
P/s: Nếu một mối tình, không khiến bạn trở nên tốt hơn, tiếc rằng bạn đã chọn nhầm người rồi. Nếu người đó thực sự yêu bạn, cho dù anh ta phải chịu đựng thế nào, sẽ không đời nào chịu rời xa bạn. Tình yêu đích thực, sẽ có kết quả. Người cùng bạn đi đến cùng, mới là tình yêu đích thực”.
Theo em được biết, cụ ông có tên Trần Đại năm nay đã ngoài 80. Còn cụ ông có tên Nguyễn Vượng năm nay cũng gần 80. Cả hai ông bà đã chung sống bên nhau 60 năm.
Cụ ông bị viêm màng não nên sức khỏe còn rất nhiều và đang phải hồi phục dần. Do cụ ông yếu nên cụ bà chăm sóc kĩ lắm, ngày nào trước khi đi ngủ bà cũng nấu nước lá hoặc gừng giã nhỏ cho ông ngâm chân, rồi xoa bóp để cho ông đêm dễ ngủ.
“Mình chưa bao giờ thấy bố mẹ cãi nhau. Họa hoằn mới thấy bố mẹ giận nhau và người thường làm lành trước là bố”, con gái của cụ chia sẻ.
Vậy mới nói, đi suốt cuộc đời cũng chỉ mong tìm được 1 người tâm đầu ý hợp, yêu nhau và chấp nhận mọi khuyết điểm của nhau. Tình yêu đôi khi đơn giản vậy đấy, chỉ cần cả hai luôn bên nhau, dành cho nhau những tình cảm dung dị nhất, thật lòng nhất là hạnh phúc lắm rồi.