Đến ngày thứ 4, Khang thật sự không thể chịu nổi. Anh lò dò mở cửa phòng Lan, nhẹ nhàng ôm vợ rồi thủ thỉ: Vợ ơi… chồng ‘nhớ’ vợ lắm rồi…


Giận nhau chuyện nhà cửa Lan chiến tranh lạnh với Khang. Cô ôm chăn gối sang ngủ với con gái 3 tuổi. Thấy vợ làm căng, Khang cũng không thèm giảng hòa nữa. Anh còn lạ gì tính Lan, cứ hơi tý là dỗi. Anh có cầu hòa thì vợ lại nũng nịu đòi chồng mua quần áo các thể loại. Bài này của vợ Khang thuộc rồi, không lừa được anh đâu. Thử xem vợ chiến tranh lạnh với anh được mấy ngày nữa.


3 ngày trôi qua kể từ hôm giận nhau, vợ chồng Khang vẫn không ai chịu nói với ai nửa lời. Cứ đi làm về nhà là vợ chồng chỉ nói và chơi với con thôi. Thấy vợ có vẻ quyết tâm làm căng với chồng Khang cười khẩy nghĩ thầm: Vợ ơi! Trò này xưa rồi. Để xem 3, 4 hôm nữa đi ăn cưới vợ có ngọt ngào sang xin lỗi anh không.


Tối hôm sau nhà Khang tắt điện đi ngủ sớm, nằm 1 mình một giường Khang thấy hơi thiếu thiếu. Đêm đang ngủ bỗng anh tỉnh giấc, trằn trọc, khó chịu mãi không ngủ được. Khang lại ước, giá như giờ có vợ ở bên cạnh thì tốt biết mấy.


Cố nhắm mắt ngủ cho xong mà Khang không tài nào vào giấc. Bực mình Khang đánh liều mò sang với vợ xem sao? Vợ mà không đáp ứng anh khoản ân ái này có lẽ anh khó chịu đến chết mất. Tự nhiên lại thèm được ôm ấp vợ đến thế không biết? Vậy là Khang nhẹ nhàng mở cửa phòng con vào nằm bên cạnh Lan. Ôm eo vợ, Khang thì thầm khiến cô tỉnh giấc.


- Vợ ơi! Chồng ‘nhớ’ vợ quá... Em chiều anh đi, vợ chồng mình hòa nhé. Anh không chịu nổi nữa rồi.


- Không! Anh về đi, chẳng phải anh bảo không ngủ cùng em đâu có sao, hôm nay còn sang tận đây ‘đòi’ cơ đấy.


- Thôi mà vợ, anh sai rồi. Mai vợ muốn váy vó gì anh đưa vợ đi mua nhé. Chiều chồng tý đi, anh không kìm chế được rồi.


- Anh nhớ đấy. Lần này em tha lỗi cho anh, lần sau mà sai không thèm xin lỗi thì “cấm vận” luôn.


- Ừ. Vợ anh nói gì cũng đúng hết.


Khang không đợi được nữa anh đẩy con vào sát tường hôn vợ cuồng nhiệt. Bàn tay anh nhanh chóng cởi chiếc váy ngủ của vợ ra để thực hiện “chuyện quan trọng”. 4 ngày không được gần chồng, không được chồng âu yếm vuốt ve, Lan cũng nhớ anh vô cùng. Cô gấp gáp “hợp tác” cùng Khang có một đêm ngọt ngào sau bao ngày giận dỗi.


Đến lúc cao trào, Khang mạnh bạo hơn với vợ, không để chồng thất vọng Lan cũng “trót” rên la lên. Đúng lúc đó con Bông tỉnh giấc mở mắt ra nhìn chằm chằm vợ chồng Lan. Nó khóc ré lên, mếu máo nói.


- Bố… sao bố lại đè lên người mẹ như thế. Bố đánh mẹ à?


Nghe thấy con cất giọng lên vợ chồng Khang tá hỏa buông nhau ra vội vàng quấn chăn vào người. Chạy vào nhà tắm mặc đồ xong ra, Lan bối rối giải thích cho con hiểu sự cố vừa rồi.


- Con à. Bố sang giúp mẹ bắt muỗi thôi. Mẹ bị muỗi đốt đau quá nên mới kêu vậy thôi.


- Thật ạ. Thế con muỗi đó đâu rồi mẹ?


- À. Mẹ phát hụt nên nó bay mất rồi. Con yên tâm ngủ tiếp đi nhé.


Dỗ con ngủ xong, vợ chồng Khang khép cửa lại đi về phòng. Lan thở dài nhìn chồng lắc đầu ngán ngẩm than trách.


- Anh muốn… kiểu gì mà quên là mình đang ở giường con thế. Đúng là xấu hổ hết chỗ nói.


Thì em cũng như anh còn gì. Em có nhắc anh chúng mình đang 'yêu' ở giường con đâu. Tại anh bị “bỏ đói” mấy ngày nên mới đãng trí như vậy. Thôi từ giờ vợ đừng giận chồng bỏ sang giường con nữa nhé. Một lần thế này anh sợ lắm vợ à.


- Anh lại trách em nữa à. Thôi đi ngủ đi, mai còn dậy sớm.


- Vợ… vừa vợ chồng mình đang dở dang, hay là... Về phòng rồi, chẳng sợ gì nữa.


- Anh tham thế, tiếp tục là tới sáng luôn à?


- Tại chồng ‘nhớ’ vợ quá mà...


Hai người lại cuốn lấy nhau, trao những âu yếm ngọt ngào. Vợ chồng cứ như thế này ngày mai mới có động lực đi làm chứ. Lan ôm chồng ngủ mà quên hết giận hờn. Khang hôn vợ chụt cái rồi cười nghĩ: Lần sau vợ mà cứ giận dỗi mình lại dở chiêu này ra, đảm bảo vợ hết giận ngay tức thì.


Cầu toàn trong tình yêu, Ốc Thanh Vân bị Việt Hương “dập” tơi tả | Là Vợ Phải Thế l Tập 13: Phần 1


https://tv.webtretho.com/la-vo-phai-the/cau-toan-trong-tinh-yeu-oc-thanh-van-bi-viet-huong-dap-toi-ta-la-vo-phai-the-l-tap-13-phan-1.4b9e7072-088c-42be-924b-2e6e5587de02