Thấy vợ cầm dây điện quật con riêng túi bụi, chồng túm tóc: Ác thú, cút khỏi nhà tôi ngay
Ly hôn vợ được 2 năm thì Dũng gặp Hà, một cô gái xinh đẹp, dịu dàng và yêu trẻ con. Dù Hà đã từng có một đời chồng nhưng chưa có con nên việc hai người họ quyết định tiến tới hôn nhân cũng không bị cản trở gì. Ngược lại, chính con riêng đã 4 tuổi của Dũng mới là điều khiến anh sợ vợ 2 bị thiệt thòi. Nhưng may mắn vì Hà luôn bao dung và yêu thương con bé khiến Dũng rất vui mừng. Anh tin tưởng Hà và nghĩ sẽ không bao giờ có chuyện vợ đánh con riêng của chồng.
Lúc mới cưới, thi thoảng Dũng mới đón con gái đi ăn cùng hai vợ chồng rồi lại đưa con về với mẹ. Mỗi lần như vậy, Hà luôn coi đó là cơ hội để gần gũi và làm thân với con bé. Dù ban đầu nó phản ứng khá mạnh mẽ, nhất định không chịu rời bố nửa bước và hất tay cô ra.
Sau nhiều cố gắng, cuối cùng con bé cũng không hắt hủi Hà nữa. Nó không thân thiết nhưng cũng chịu gọi là cô thay vì “người kia”, “người xấu”, “đồ xấu xa”… Khỏi phải nói, Dũng mừng như bắt được vàng, anh thường mua cho Hà những món quà nho nhỏ gọi là động viên tinh thần.
Mọi chuyện tiến triển theo chiều hướng tích cực cho tới khi Hà mang thai. Lúc này con bé cũng quen dần với Hà nên Dũng thường xuyên đón con về nhà mỗi dịp cuối tuần thì mới xảy ra nhiều mâu thuẫn.
Con bé bám bố, cứ xoắn xuýt hết cả lên. Cả trưa, hai bố con không ngủ mà vẫn đùa hét vang cả nhà. Hà lên phòng nhưng không ngủ được vì ồn, cô cáu nên ra nhắc nhở. Con bé lè lưỡi, nhìn Dũng tỏ ý sợ sệt. Con bé cứ đi tới đâu, động vào đồ gì trong nhà là Hà cau có, lớn tiếng bắt nó đặt xuống rồi kéo nó ra sàn nhà chơi với đống đồ chơi cũ mèm phát chán. Tối ngủ, con bé ôm bố thì Hà bắt chồng bế nó sang phòng bên mà nhất định không cho ngủ cùng. Khi ăn cơm, Hà không cho Dũng bóc tôm cho con, cô bảo:
- Con nhìn theo cô rồi bóc theo nhé! Lớn rồi phải tự làm đi, không được nhờ bố nữa.
Cả ngày con bé ở đó, Hà không chơi cùng nó mà chỉ đi theo, giám sát và chờ con làm sai để mắng. Con bé dần dần từ chối mỗi lần Dũng gọi điện bảo đón con sang. Có lần, vợ cũ gọi điện quát: “Hai người đã làm gì khiến con bé sợ hãi mỗi lần nhắc tới bố vậy?”, khiến Dũng lờ mờ đoán hay là vợ mới đã ra tay đánh con riêng của mình nên con bé mới như vậy.
Một hôm, Dũng nịnh đón con sang chơi với em. Hà sầm mặt, bảo: “Anh không ở nhà ai mà trông được nó? Em còn trông con em chứ!”
Dũng cười, dỗ dành vợ: “Con nó lớn và ngoan mà em. Em cứ kệ con cho chơi một mình, tới bữa lấy đồ ăn cho con là được.”
Trưa đó, Dũng lỡ hẹn với khách hàng nên về nhà sớm. Anh không lên tiếng mà lẳng lặng tiến vào trong vì nghe thấy tiếng Hà giận dữ thét:
“Đã bảo ngồi im không chịu nghe. Lần sau không có bố mày thì đừng có tới, không ai mà hầu được, cái đồ phá hoại”
Dũng ngỡ ngàng vì trước mặt anh, chưa bao giờ Hà xưng hô với con như vậy. Con bé thút thít, Hà cầm cả cái dây cắm nồi cơm điện vừa vụt vào mông con gái vừa quát:
“Im ngay. Mà đã nhớ chưa, về bố hỏi, mẹ hỏi thì nói có hay không?”
Con bé nấc lên từng hồi và lắc đầu quầy quậy. Thì ra, bao lâu nay con bé sợ tới với bố vì sợ mẹ kế. Hà còn bắt con phải giấu bố mẹ chuyện đánh mắng nó. Dũng phẫn nộ, điên tiết đi nhanh vào giật cái dây điện từ tay Hà.
- Sao cô đánh con bé như vậy?
Cô lúng túng:
“Sao… anh lại về… em tưởng…”
Dũng bơ luôn câu hỏi của Hà, gằn giọng quát:
“Cô không phải là con người nữa. Đồ ác thú, cút khỏi nhà tôi ngay”
Hà khóc lóc xin lỗi Dũng và nói đó chỉ là hiểu lầm nhưng Dũng không tin. Làm sao anh tin được trong khi tận mắt chứng kiến vợ đánh con riêng của mình đến chảy máu mông. Trong lúc nóng giận anh đã đuổi Hà, nhưng thật sự trong lòng Dũng vô cùng rối bời. Anh không biết phải làm sao để dung hòa mối quan hệ mẹ ghẻ - con chồng này đây.
Khánh Thi khóc nức nở khi nhắc lại áp lực tình cảm với Phan Hiển | Là Vợ Phải Thế l Tập 10: Phần 2