Tôi và Quân cưới nhau qua sự mai mối. Tôi là giáo viên tiểu học, Quân là công tử nhà giàu, cũng có nghề lái xe nhưng thỉnh thoảng làm cho vui chứ không coi đó là công việc để mưu sinh. Ngay khi cưới về, tôi đã biết mình chọn lầm người. Quân là người rất cộc tính và hung dữ. Đối với anh, mắng, đánh vợ là thể hiện được bản tính làm chủ của một người đàn ông.


Ngày cưới, khi chồng tiếp chuyện với khách khứa. Tôi đã sốc khi nghe anh nói với bạn thân rằng:


- Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về, chứ để lâu nó leo lên đầu ngồi thì chết.


- Vợ mày làm nhà giáo, tao sợ mày chạy không kịp ấy mà đòi dạy với dỗ.


- Thế thì mày coi thường tao quá!


Quân còn kể hàng loạt những người bạn mình để làm dẫn chứng cho việc không dạy nên vợ hư. Nhìn bạn anh chẹp miệng, lắc đầu, tôi bỗng thấy hơi sợ cuộc sống hôn nhân sắp diễn ra.


Lúc mới cưới, chưa hiểu rõ tính Quân nên tôi nhõng nhẽo bảo anh phụ vợ rửa bát. Chẳng ngờ, anh sừng sộ rồi đập bàn mắng tôi một trận vuốt mặt không kịp, thậm chí Quân còn giơ tay định đánh vợ. Anh bảo:


“Cô đúng là vô dụng, sao lại dám sai khiến cả chồng, mẹ tôi còn chưa dám sai tôi như vậy”.


Nghe chồng quát mà tôi vừa sợ vừa tủi thân đến phát khóc. Từ đó, tôi tự làm hết cho yên nhà yên cửa. Tôi luôn chịu cảnh ức chế về tinh thần và đau đớn về thể xác. Lấy chồng chưa được 1 năm mà tôi đã sút gần 5kg. Ai nhìn tôi cũng xót xa, vậy mà người tôi gọi là chồng vẫn không ngừng hành hạ tôi.


Anh sống như ông hoàng trong nhà, còn tôi chẳng khác nào ôsin. Mọi việc từ dọn dẹp, nấu ăn, giặt giũ đều do một mình tôi cáng đáng.


Một hôm, tôi và chồng cãi nhau kịch liệt, anh đã thẳng tay đánh vợ đến chảy máu mồm chỉ vì.


- Tối mai anh gọi mấy đứa bạn thân tới nhà xem world cup, em chuẩn bị ăn uống cho chu đáo đấy.


- Anh ra hàng mà ăn, lần nào bạn anh đến em cũng hầu tận chân răng mà anh vẫn không hài lòng. Với lại dạo này em mệt lắm.


- Ô hay, giờ cô còn biết cãi nữa cơ đấy. Yên phận mà sống đi, cãi tôi thì không xong đâu.


- Anh nghĩ mình có quyền gì mà hành hạ tôi, tôi là vợ anh chứ không phải ô sin.


Chưa bao giờ thấy vợ dám cãi lại mình nên Quân ức chế, anh trợn ngược mắt, dùng hết sức tát thẳng vào mặt tôi. Lần ấy, tôi quyết định ly hôn người chồng tệ bạc ấy thì lại phát hiện mình có thai.


Biết vợ có bầu, Quân chẳng phụ giúp hay có sự thay đổi gì. Tôi trách móc anh thì anh cau có quát lại. Anh nói kiểu khó chịu: “Cả thế giới đều đẻ chứ không phải mỗi mình cô”. Nếu tôi im thì thôi mà tôi nói lại là anh giơ tay định đánh.


Tuần trước, nhà chồng có đám giỗ lớn. Biết điều nên tôi chủ động xin nghỉ luôn 1 ngày hôm đó để lo việc. Bầu 4 tháng, tôi vẫn ngồi nhặt rau, bê thức ăn. Mẹ chồng thấy vậy bảo tôi nghỉ, để chồng làm. Quân mới nghe có thế mà đã gào lên với mẹ: “Cứ để cô ta làm, làm gì có chuyện con dâu về nhà chồng mà ngồi chơi xơi nước”. Sau đó anh bỏ đi uống cà phê tới giờ ăn mới về.


Trưa dọn mâm, khi tôi vừa bê bát canh để trên bàn thì anh lấy thìa nếm thử. Tôi còn chưa kịp hỏi anh có ngon không đã nhận được nguyên cả bát canh hất vào người. Ai nấy sững sờ, còn chồng thì liên miệng mắng tôi vô dụng, bẩn thỉu. Hóa ra trong lúc nấu, tôi sơ ý không biết có con sâu cuộn trong rau. Quân dựa vào đó đổ cho tôi cái tội coi thường ông bà và hất canh vào người cho tôi nhớ. Cũng may rằng canh không nóng lắm nhưng dầu mỡ và rau bắn đầy người và tóc tôi.


Sau đó, Quân bị bố mẹ chồng và các chú mắng cho một trận. Mẹ chồng còn xin lỗi tôi. Nhưng trong tôi chỉ còn là nỗi thất vọng và xấu hổ. Chưa sinh con đã vậy, sinh rồi e rằng tôi còn khổ hơn. Liệu tôi có nên hạ quyết tâm để bỏ chồng lúc đang mang thai không?


Hành trình có con gian nan của cặp đôi vũ công Đình Lộc - Xuân Thảo | Là Vợ Phải Thế l Tập 9: Phần 3



https://tv.webtretho.com/la-vo-phai-the/hanh-trinh-co-con-gian-nan-cua-cap-doi-vu-cong-dinh-loc-xuan-thao-la-vo-phai-the-l-tap-9-phan-3.72ddf0bb-f071-4065-b1ca-3a72601e51f7