Không ngờ chính cái hôm chồng chê tôi ‘nhạt nhẽo' rồi đòi ly hôn, tôi lại tìm ra được ý nghĩa cuộc sống của mình.


Yêu nhau 2 năm cuối cùng cũng đến ngày hai đứa chính thức về chung 1 nhà. Bao háo hức, hồi hộp dành cho đêm tân hôn lại diễn ra không như tôi nghĩ. Vấn đề không phải ở anh, mà là ở tôi. Chính trong cái giây phút hai đứa hòa hợp làm 1 ấy, tôi gần như không có một chút cảm giác nào như người ta vẫn nói. Thay vào đó là sự khó chịu mà dù có cố tỏ ra hào hứng thì anh vẫn nhanh chóng nhận ra:


- Em không thích phải không? Anh làm em đau à?


Tôi ngượng ngùng:


- Dạ, chắc lần đầu em chưa quen nên như vây.


- Uh, chắc thế em ạ. Không sao đâu.


Đêm tân hôn dừng lại ở đó, chúng tôi quay sang ôm nhau ngủ mặc dù trong lòng hơi có chút thất vọng.


Cứ nghĩ, thời gian sẽ khiến đời sống chăn gối của vợ chồng tôi thêm gắn kết, nhưng không hiểu sao, dù khúc dạo đầu của anh nóng bỏng tới thế nào, tôi vẫn không cảm xúc:


- Lẽ nào với anh, em không có chút cảm giác nào sao?


Sự thất vọng của anh thể hiện rõ ràng trên từng nét. Còn tôi nằm đó với nỗi hoang mang, sợ tình trạng kéo dài, anh sẽ chán vợ.


Nỗi sợ hãi đó của tôi sớm thành sự thật, anh bắt đầu thay đổi ngày một rõ ràng hơn. Ngày mới cưới anh nhẹ nhàng ân cần bao nhiêu thì nay anh cục cằn cáu gắt. Chỉ một chút không vừa lòng anh sẵn sàng quay sang quát vợ trước mặt mọi người. Tôi biết, ngọn nguồn bắt đầu từ tôi nên đành im lặng chịu đựng. Mong một ngày kia mọi chuyện thay đổi.


Nhưng không, khoảng trống giữa tôi và anh ngày một lớn, sự lạnh lùng hững hờ anh dành cho tôi ngày càng nhiều. Anh luôn đi sớm về khuya trong bộ dạng say xỉn. Trong men say, anh rót vào tai không biết bao lời chua chát.


- Cô mặc kệ tôi. Có bao giờ cô coi tôi là chồng đâu mà bày đặt quan tâm chăm sóc. Cái loại vợ đâu mà nhạt nhẽo, cứ hễ chồng chạm vào là mặt mày nhăn nhó làm như thể bị cưỡng bức ấy.


Lặng lẽ ôm chăn ra phòng khách ngủ, tôi nấc nghẹn trong nỗi tủi hờn rồi cũng đôi lần thiếp đi tới sáng. Giật mình tỉnh giấc, vội chạy vào phòng xem anh tỉnh chưa nhưng lần nào cũng vậy, anh đã đi làm từ rất sớm bởi muốn tránh mặt tôi.


Một hôm giặt áo đi làm cho anh, tôi chết lặng khi thấy mấy cái bao cao su. Điên quá, tôi lao vào hỏi.


- Thế này là sao hả anh?


Thái độ bình thản của anh khiến tôi sốc nặng:


- Cô thấy có vấn đề gì à?


Anh nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh:


- Tất cả cũng chỉ bởi tại cô quá nhạt nhẽo, chỉ việc lên giường ‘chiều chồng’ cũng không làm nổi. Nên tôi mới phải ra ngoài tìm ‘cảm giác’ đó.


Cũng từ hôm đó, anh công khai qua lại với những người đàn bà khác bên ngoài coi không có sự tồn tại của vợ. Rồi đêm ấy, anh hùng hổ vào phòng ném vào mặt vợ lá đơn ly hôn.


- Nói thật, tôi ngán cô lắm rồi. Phải chôn thân cùng hạng đàn bà ‘tẻ nhạt’ như cô đúng là bất hạnh. Tốt nhất ly hôn.


Từng câu nói của anh như trăm ngàn nhát dao cứa vào tâm gan khiến tôi choáng váng. Im lặng, tôi không đáp lại anh thêm một lời nào. Chán nản, tôi bước ra ngoài khi trời vừa tối vừa lạnh. Lòng trống rỗng với nỗi hoang mang, tuyệt vọng. Tôi thấy trước mắt mình chỉ là vực thẳm, chẳng biết đi đâu nên đành chạy vào khu xây công trình đang xây dựng ven đường.


Sự tuyệt tình của chồng hình như đã cướp đi hết lý trí của tôi. Tôi ôm mặt gục khóc. Tự nhiên ánh đèn bên trong căn nhà đang xây dở bật sáng, tôi hốt hoảng vì không nghĩ có người đang ở bên trong. Sợ bị bắt gặp trong bộ dạng thảm thương này, tôi bỏ chạy thì không may vấp chân phải cục đá, ngã nhào ra, đau không đứng dậy nổi.


- Cô ơi, cô có sao không? – Người đàn ông trong nhà chạy ra đỡ tôi dậy.


Người tôi co rúm.


- Đừng sợ, tôi không làm gì cô đâu. Tôi làm thợ xây ở đây. Đêm muộn cô không ở nhà, lại ra đây làm gì?


Chẳng hiểu sao nghe người đàn ông lạ mặt hỏi câu đó, tôi lại bật khóc nức nở.


- Cô có chuyện gì phải không?


Giọng nói trầm ấm, mộc mạc với nét mặt có chút căng thẳng nhìn tôi của anh khiến lòng tôi dưng dưng. Cách hỏi han của người lạ mặt làm tôi tủi thân quá đỗi. Vậy là bao nhiêu kìm nén trong lòng lại một lần nữa dâng trào như muốn bung tỏa. Chẳng may mảy suy nghĩ gì thêm, tôi ngồi dậy rồi kể mọi chuyện cho anh nghe.


Câu chuyện của tôi kết thúc trong tiếng nấc nghẹn, còn anh im lặng thêm giây lát rồi thở dài.


- Cô còn yêu chồng mình chứ. Thiếu anh ấy, cô thật sự không còn thiết sống nữa?


Tôi giật mình ngồi thất thần. Xưa nay tôi chẳng dám tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu không có chồng. Dù rằng từ ngày cưới, tôi chẳng được một ngày hạnh phúc bởi trong mắt chồng lúc nào tôi cũng là hạng đàn bà tẻ nhạt.


- Cô ạ, hôn nhân chỉ hạnh phúc khi cả hai cùng xây đắp. Đừng bao giờ ép mình theo đuổi những thứ không thuộc về mình. Nếu chồng cô thật sự còn tình cảm với vợ. Anh ta sẽ không thế. Vậy nên nếu buông được thì cứ buông cho nhẹ lòng.


Ngồi tâm sự với người thợ xây, tôi thấy nút thắt trong lòng bỗng chốc được tháo bỏ.


- Cảm ơn anh về cuộc nói chuyện, muộn rồi tôi phải về đây.


Tôi chống tay đẩy người lên, nhưng cái chân đau làm tôi khụy xuống vô tình đổ cả vào người anh. Tôi đỏ mặt, còn anh ấp úng.


- Tôi… tôi xin lỗi. Chân cô thế này đi sao được. Để tôi đưa cô về, hay để tôi gọi chồng cô tới.


- Không, vậy tôi không về nữa. Nếu không phiền, đêm nay anh cho tôi trú nhờ một đêm ở đây nhé.


Anh nhìn tôi gật đầu, thế là cả đêm đó chúng tôi trò chuyện vui vẻ đến sáng như hai người bạn tâm giao. Nói chuyện với anh tôi thấy cuộc đời tươi đẹp hơn. Tôi gọi đó là một đêm “long trời lở đất” vì nó đã giúp tôi khai sáng được nhiều điều.


Phụ nữ phải yêu mình, thương mình trước thì mới có thể làm cho người khác cần mình, tôn trọng mình được. Tôi sẽ ly hôn chồng để tìm cho mình hạnh phúc khác. Nhiều khi tôi nghĩ hạnh phúc mới đang đợi tôi biết đâu có thể là anh thợ xây đêm ấy - người đàn ông mộc mạc nhưng trái tim ấm áp vô cùng.




Hari Won tranh thủ mai mối em gái út của mình cho cầu thủ Đình Trọng | Là Vợ Phải Thế l Tập 8: Phần 2


https://tv.webtretho.com/la-vo-phai-the/hari-won-tranh-thu-mai-moi-em-gai-ut-cua-minh-cho-cau-thu-dinh-trong-la-vo-phai-the-l-tap-8-phan-2.7a885be6-bd9f-4a8a-bf44-fcdb47e7052e