Thư gửi ông Giám đốc bể bơi Thái Hà - xin ý kiến đóng góp của mọi người
Cách đây 2 hôm mình có mở một topic bên CHUYỆN ĐỜI bày tỏ những bức xúc về cách làm việc thiếu chuyên nghiệp của đội ngũ cán bộ, nhân viên bể bơi Thái Hà. Nhờ có sự chia sẻ và đóng góp ý kiến của các mẹ Lotus2004, Bow, Layla mình đã không còn bực bội nữa. Mình viết lá thư này dự định gửi ông Giám đốc bể bơi (Mặc dù chẳng hy vọng họ sẽ thay đổi tư duy trì trệ và thói hách dịch quan liêu). Nhưng thôi, cứ thử một lần cho biết! Bạn nào là nhà văn, nhà báo, nếu có thể thì giúp mình chau chuốt, câu chữ, ý tứ, điều tra và đăng bài công khai trên báo mạng thì mình rất cảm ơn. Thực ra khi mất công ngồi gõ lá thư này, mình không còn ý định đòi quyền lợi gì cho riêng bản thân nữa. Vì từ hôm qua mình đã đăng ký cho con gái học bơi ở bể Không Quân. Mục đích chính của mình muốn góp một phần tiếng nói vào việc khắc phục tình trạng lộn xộn ở một số bể bơi của Hà Nội, trong đó có bể Thái Hà. Mong các mẹ ủng hộ mình và cho mình xin thêm ý kiến. :Rose::Rose::Rose:
Sau đây là toàn văn bức thư :Smiling:
Kính gửi ông Giám đốc bể bơi Thái Hà!
Khi gửi cho ông lá thư này, tôi rất hi vọng với cương vị đang giữ, ông là một người có đức, có tài, có đủ khả năng và trình độ để thấu hiểu những bức xúc của khách hàng, những người mà nhờ họ, trung tâm của ông mới kinh doanh và phát triển được.
Câu chuyện của tôi như sau. Hôm 3.6 tôi có đến bể bơi Thái Hà để đăng ký cho con gái tham gia một khóa học bơi 12 buổi thời gian từ 13.6 đến 25.6 với số tiền phải đóng là 400.000 đồng. Rất không may sau đó tôi bị mất cắp túi xách, trong túi có cả thẻ học bơi của con. Tôi đã đến phòng bán vé của bể bơi trình bày lại sự việc và hỏi xem có cách nào giải quyết giúp, để con gái tôi vẫn được tham gia khóa học đó. Bởi vì khi đóng tiền, họ đã ghi tên con gái tôi vào trong một cuốn sổ của trung tâm. Tôi cũng mang theo giấy khai sinh và viết một lá đơn trình bày sự việc. Tuy nhiên nhân viên phòng vé và một chị xưng là trưởng phòng nói: "Mất thì khỏi học. Mua thẻ khác!". Tôi rất thắc mắc vì tên con vẫn có trong danh sách, khóa học vẫn chưa bắt đầu mà tại sao tôi lại phải bỏ tiền ra mua thẻ khác. Những lý do họ đưa ra tôi đều thấy không thỏa đáng như: trung tâm đã có qui định không cấp lại thẻ, người khác có thể cầm thẻ đó vào cửa bơi tự do, việc trùng tên rất nhiều, bể đông thế ai mà kiểm soát được, thẻ là tiền rồi mất phải chịu... Tôi không đồng ý thì họ bảo: “Chị lên tầng 2 gặp lãnh đạo mà giải quyết!” Ngày hôm sau tôi tranh thủ về sớm, lên tầng 2, thấy một phòng treo biển Phó Giám Đốc, tôi gõ cửa. Một người đàn ông mặt đỏ, miệng hơi rượu ra mở cửa, yêu cầu tôi đứng chờ ngoài hành lang. Lát sau ông ta quay ra hỏi: "Thế có chuyện gì?" Tôi vừa mở miệng được 2 câu đã bị cắt ngang: "Mất thì thôi nhé! Mua thẻ khác! Đã đọc thẻ chưa? Mất không cấp lại!" Tôi hỏi lại nếu tôi chấp nhận bỏ tiền mua vé vào cửa thì con tôi có được tham gia khóa học không. Ông ta từ chối thẳng thừng:" Không được! Mất thì thôi!" Tôi đã cố gắng thuyết phục nhưng ông ta không cần nghe, xua tay. Tôi bảo nếu vậy tôi sẽ phải làm đơn khiếu nại và đưa vấn đề này ra công luận thì ông ta bảo:” Cứ về đi! Về mà viết đơn, viết bài lên mạng!”
Tôi ra về với tâm trạng vô cùng thất vọng. Không phải thất vọng vì không gỡ được vài trăm bạc cho con, mà thất vọng vì cách hành xử rất cạn lý, cạn tình, thiếu tôn trọng khách hàng, từ đội ngũ nhân viên cho đến cấp lãnh đạo của trung tâm ông. Tôi có cảm giác như mình vừa bị mất cắp lần 2! Lần này mất về vật chất thì ít hơn, nhưng tôi lại thấy đau hơn! Đau như người ta vừa bị cướp, vừa bị chửi! Đó cũng chính là lý do vì sao tôi phải gửi cho ông lá thư này.
Nếu ông là người cầu thị thì tôi xin ông lắng nghe một số ý kiến của tôi.
Thứ nhất, đến bể bơi của ông phần lớn là trẻ em, thanh thiếu niên và các bậc phụ huynh học sinh nên ông cần tập huấn cho đội ngũ cấp dưới của mình cách giao tiếp với khách hàng. Khi giải đáp thắc mắc của khách luôn giữ một thái độ hòa nhã, mềm mỏng, tránh nói năng cộc lốc, cãi nhau tay đôi với khách.
Thứ hai, thẻ học bơi của các ông chỉ ghi tên, không ghi ngày tháng năm sinh, không dán ảnh có dấu giáp lai sẽ dẫn đến tình trạng sử dụng thẻ lộn xộn, không đúng mục đích, không đúng đối tượng như chị trưởng phòng đã nêu ở trên. Nếu có ghi ngày tháng năm sinh và nơi sinh của học viên thì việc trùng tên không thành vấn đề. Nếu có dán ảnh thì bảo vệ sẽ dễ dàng đối chiếu và thu hồi lại những thẻ dùng không hợp lệ (như nhặt được nhưng không trả lại người mất mà giữ lại để vào cửa). Giáo viên cũng thuận lợi khi kiểm danh HS trong những ngày đầu.
Thứ ba, qui định không cấp lại thẻ của các ông tôi thấy chưa hợp lý. Khi các con cầm thẻ vào lớp học, bố mẹ không được vào theo. Bên trong cửa soát vé lại không có chỗ gửi đồ nên khi xuống nước bơi, các con thường để thẻ luôn xuống đất. Lớp đông, các con còn nhỏ nên không thể tránh được tình trạng làm ướt bẩn hay rách thẻ. Các con cũng có thể làm mất, cầm nhầm hay cũng có những người không may bị mất cắp như trường hợp của tôi. Giáo dục tính cẩn thận là điều nên làm, nhưng không thể vì thế mà tước đi quyền học tập của các con. Những trường hợp không may bị mất thẻ, các ông không cấp lại, nhưng cũng không cho học là thiếu công bằng và phi giáo dục. Nó cũng giống như việc nhặt được của rơi, nhưng không trả lại người đánh mất! Nên chăng các ông vẫn cho phép cấp lại thẻ hoặc sang tên, nhưng mỗi lần cấp hoặc đổi lại thẻ, phụ huynh phải trả thêm một khoản lệ phí. Những trường hợp đi học quên thẻ, PH vẫn có thể mua vé vào cửa để cho các con tham gia buổi học ngày hôm đó, vì giáo viên cũng đã có danh sách học sinh. Đầu buổi học giáo viên cần thu lại thẻ cất hộ các con, đến cuối giờ trả lại để tránh nhầm lẫn, mất mát.
Thứ tư, chất lượng dạy và học, nhất là học bơi, cần phải được kiểm tra giám sát. Vì lớp đông, thời gian ngắn nên giáo viên thường không quan tâm sâu sát đến từng con. Sau khi kết thúc một khóa học 12 ngày bơi ếch, rất nhiều con mới chỉ biết úp mặt xuống nước bơi chứ chưa biết ngóc đầu lên lấy hơi. Các con thường bơi ra đến giữa hồ, đứng lên, lấy hơi xong lại úp mặt xuống bơi tiếp (đây là trường hợp lớp của con trai tôi năm ngoái. Khi tôi ngạc nhiên hỏi giáo viên thì được trả lời: “Vâng, thế thôi chị ạ. Muốn bơi tốt thì phải học nâng cao!). Việc biết bơi nửa vời theo tôi thật ra còn nguy hiểm hơn cả việc không biết bơi. Trung tâm của ông cũng nên đề ra những tiêu chuẩn - sau một khóa học các con cần phải đạt được những gì (ví dụ phải bơi được bao nhiêu mét đúng động tác?), sĩ số lớp cần phải được giới hạn, kết quả kiểm tra, đánh giá HS giáo viên phải có, để gửi về cho PH, tránh tình trạng thả nổi và chạy theo lợi nhuận như hiện nay.
Trên đây là một số ý kiến đóng góp chủ quan của tôi, rất mong ông xem xét. Những ý kiến đó không phải xuất phát từ sự tự ái cá nhân hay để đòi quyền lợi cho bản thân, vì tôi đã đăng ký cho con gái tôi sang học ở một bể bơi khác. Điều tôi mong muốn là các cháu nhỏ khác sẽ có một môi trường học tập, vui chơi lành mạnh ở trung tâm của ông trong những ngày hè và các vị phụ huynh không còn ai phải rơi vào tình cảnh như của tôi.