Tới tận khi lên xe hoa cùng hắn, tôi vẫn không dám tin sẽ có ngày mình lại yêu hắn. Cũng đúng lắm thôi, tôi và hắn bằng tuổi nhau nên ngay từ thời còn đi học, chúng tôi đã không đội trời chung với nhau rồi.


Tôi và hắn học chung từ hồi tiểu học, hai nhà lại còn sát vách với nhau. Rồi lên cấp hai, cấp ba, thậm chí là hắn còn theo chân tôi vào đại học. Học chung một lớp. Gần như ngày nào cũng phải nhìn cái bộ mặt đáng ghét của hắn. Hắn bày trò chọc phá tôi làm tôi nhiều lúc tức đến phát khóc. Trong khi mọi người thì lại cứ gán ghép tôi với hắn, nghe mà phát ghét. Tôi lúc ấy đã tự nhủ với lòng mình rằng, thế gian này có chết hết đàn ông, con trai, tôi cũng sẽ không bao giờ lấy hắn. Thế mà…


Tốt nghiệp ra trường đi làm, không còn ngày nào cũng được gặp cái bộ mặt đáng ghét của hắn, tôi lại thấy nhớ hắn khủng khiếp. Có khi nào… Tôi tự tát vào mặt mình và không muốn cho cái điều tôi đang nghĩ thành sự thật. Vậy mà đùng một cái, chiều chủ nhật hôm ấy hắn qua nhà xin phép bố mẹ rủ tôi đi chơi. Và tối ấy, hắn đã tỏ tình với tôi. Chưa khi nào tôi thấy mình lúng túng và ngượng ngùng trước hắn như thế. Có cảm giác như bây giờ mình mới trở thành con gái vậy. Chúng tôi trở thành một đôi từ hôm ấy.


Tình yêu thật lạ, nó biến hai kẻ ghét nhau như chó với mèo thành yêu nhau thắm thiết. Giờ một ngày mà không gặp được hắn, tôi sẽ phát điên lên vì nhớ. Nhớ cái bộ mặt đáng ghét của hắn, nhớ những lúc hắn trêu chọc tôi, nhớ cả những lúc hắn ân cần, âu yếm tôi nữa. Tròn một năm, kể từ ngày nhận lời yêu nhau, tôi mặc váy cưới tiến vào lễ đường cùng hắn.


Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi mỗi ngày trôi qua là một sắc thái khác nhau. Hắn và tôi có gây sự, nhưng yêu nhau cũng thắm thiết, nồng nàn lắm. Hắn luôn là người nhường nhịn tôi. Làm cho tôi bực tức đến phát điên rồi lại xuống nước dỗ dành tôi. Gần như chuyện gì giữa hai chúng tôi cũng hòa hợp vậy. Kế cả chuyện mà nhiều cặp vợ chồng gặp phải như chuyện chăn gối. Chuyện đó với chúng tôi diễn ra rất thường xuyên và đều đặn theo đúng tiêu chuẩn khoa học. Hắn nói phải như thế mới không chết sớm, rồi nhe nhởn.


Vậy mà vẫn có lúc, tôi phải dở khóc dở cười vì chuyện đó với hắn. Như mùa Euro vừa rồi…


Theo đúng lịch thì hôm nay là ngày tôi và hắn đá “giao hữu”. Tắm rửa sạch sẽ xong xuôi tất cả, tôi nằm lên giường đợi hắn. Hắn bước ra từ nhà tắm với bộ dạng rất khác lạ khiến tôi không khỏi kinh ngạc:


– Hôm nay anh lại định giở trò gì đấy hả? – Tôi nhìn chăm chăm vào chiếc quần dài của hắn


Hắn nhìn tôi, nhìn xuống chiếc quần đang mặc, e thẹn:


– Vợ cho anh nợ “trả bài” ngày mai nhé, hôm nay anh đang…


– Anh đang làm sao mà phải mặc quần dài thế kia hả? – Tôi nhăn nhó


– Anh… Thật lòng xin lỗi vợ. Hôm nay có trận chung kết, mấy thằng bạn đang đợi sẵn dưới cổng nhà mình rồi. Cho anh đi vợ nhé! Rồi mai anh bù cho gấp đôi luôn. – Anh cầm tay tôi nằn nỉ


Tôi ú ớ chưa kịp nói gì thì hắn đã chạy mất hút rồi. Bị bỏ lại trong vòng một nốt nhạc, tôi ức đến phát khóc. Sớm hôm sau hắn về với bộ dạng hỉ hả vì đội yêu thích của hắn thắng rồi lại tiu nghỉu nhanh chóng khi tôi tuyên bố cấm vận hắn một tuần. Tôi phải làm thế để cho hắn chừa cái tội dám bỏ tôi lại. Nhìn hắn khổ sở năn nỉ, xin lỗi, tôi thấy hả hê lắm. Nhưng tôi cũng chỉ cấm vận hắn một lần duy nhất này thôi. Vợ chồng làm sao tránh khỏi những lúc bi hài. Nhưng có được người chồng yêu thương vợ như hắn, tôi cũng thấy mãn nguyện lắm rồi.


st